Hiển thị các bài đăng có nhãn Du lịch - Phong cảnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Du lịch - Phong cảnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

CẢNH SẮC HÀ GIANG


Có những chốn thần tiên ở Hà Giang

23/05/2009
http://dulich.chudu24.com/tin-du-lich/kham-pha/chau-a/viet-nam/ha-giang/co-nhung-chon-than-tien-o-ha-giang.html


Nhưng cũng chính những con đường như không có điểm tận cùng ấy là chặng thách thức và hấp dẫn nhất với các tay lái xuyên Việt.


Hà Giang - tỉnh địa đầu cực Bắc của Tổ quốc nổi tiếng với những cao nguyên đá xếp tầng, và những địa danh chỉ nghe tên đã thấy đầy bí hiểm: Ma Lé, Lũng Phìn, Mã Pí Lèng… Hà Giang cũng là lãnh địa biết bao quyến rũ với những phóng viên “không quen bước chân trên đường bằng”, những nhà nhiếp ảnh, những tay ưa phiêu lưu mạo hiểm. Bởi Hà Giang ẩn giấu trong lòng những khung cảnh đẹp như mơ, đẹp như thơ, như chỉ có thể có ở thiên đường…



Một cái cổng thiên nhiên độc đáo như thế này, có lẽ chỉ thấy được ở Hà Giang. Ở nơi “cao nguyên đá khát nước” này những khóm tre xanh vẫn “tranh thủ” những dải đất màu hiếm hoi để vươn lên vít cong thơ mộng. Sự sống mãnh liệt bền bỉ, dẻo dai toát lên từ một dáng cây khắc khổ đến kì vĩ bám chân vào đá.


Nơi bắt đầu đường lên cổng trời

Thị trấn Đồng Văn vừa trù phú vừa mang đầy dấu ấn cổ xưa của khu phố cổ, chợ Đồng Văn nổi tiếng gần một thế kỉ qua và di tích đồn Pháp cũ, nơi có thể từ đó bao quát toàn phạm vi thị trấn. Vì thế, đây cũng là điểm du lịch nổi tiếng. Trên hành trình thiên lý đến đây chúng tôi gặp một đoàn khách Tây ba lô đi xe gắn máy lên từ Hà Nội. Cao nguyên Đồng Văn cũng làm bối cảnh cho bộ phim đoạt giải A giải Báo chí Quốc gia lần thứ hai.

Thị trấn Đồng Văn nhìn xuống từ trên đồn Pháp cũ, trong ráng chiều những thửa ruộng như những mảnh gương
Thị trấn Đồng Văn nhìn xuống từ trên đồn Pháp cũ, trong ráng chiều những
thửa ruộng như những mảnh gương

Thiên nhiên Hà Giang hoang sơ, kì vĩ, đầy bí mật, lại có những chốn thần tiên mê hồn. Ngọn núi này tựa như bầu sữa của mẹ đất.



Sông Nho Quế bắt nguồn từ vùng Nghiễm Sơn (Vân Nam — Trung Quốc), xẻ qua con đèo Mã Pí Lèng — con đèo hùng vĩ nhất Việt Nam, qua Mèo Vạc, Đồng Văn để nhập vào sông Gâm tại Na Nát (thuộc xã Lý Bôn — Bảo Lâm - Cao Bằng). Dòng sông Nho Quế khiến bức tranh cao nguyên đá Hà Giang có thêm những màu sắc tươi mát, cuộc sống ở Hà Giang thêm phong phú, sinh động.



Giữa cái nắng trưa ở nơi sát đỉnh trời, một cánh đồng hoa tam giác mạch bất chợt hiện lên. Những cánh hoa nhỏ xíu trăng trắng, hồng hồng đượm mùi của mùa màng, của những hạt ngọc chắt chiu từ điều kiện đất đai và thời tiết khắc nghiệt của vùng cao nguyên khiến bất cứ lữ khách nào cũng phải say lòng.



Hà Giang nổi tiếng với những phiên chợ truyền thống. Đây là dịp để người dân từ khắp các bản làng mang sản vật ra chợ để bán, hoặc để giao lưu, tìm bạn, đi chơi… Trong khi làn sóng thương mại hóa và lối sống đô thị đang len lỏi vào những xóm bản, những chợ phiên truyền thống của nhiều dân tộc vùng cao thì chợ phiên Hà Giang vẫn còn giữ được nhiều nét bản sắc hấp dẫn.



Người Hà Giang ăn đâu, ở đâu đến phiên chợ thì dù nắng lửa như thiêu dưới đất, gió Đông Bắc cắt da cắt thịt, mưa đầu trời buốt giá như kim châm cũng lặn lội đến chợ phiên bằng được. Bây giờ, đời sống tiến bộ, một số người dân vùng cao đã có xe máy làm phương tiện đi lại, những người không có xe thì dắt bò, dắt ngựa, hoặc đi bộ hàng chục cây số với những gùi hàng nặng trên lưng đi về chợ.



Một phiên chợ họp giữa lưng chừng trời, thú vị biết bao nhiêu, thú vị hơn là cả một bề dày và chiều sâu văn hóa trong đời sống sinh hoạt và đời sống tinh thần của con người Hà Giang.



Hình ảnh những cô bé, cậu bé lùa đàn bò về bản hiện ra từ một khúc quanh núi đèo thật thân thương và gần gũi. Cuộc sống trên cao nguyên đá khắc nghiệt có lẽ vẫn là những thiên đường đơn sơ mà đáng yêu, đáng mến nhất của Hà Giang.




Núi non Hà Giang

06/06/2009
http://dulich.chudu24.com/tin-du-lich/kham-pha/chau-a/viet-nam/ha-giang/nui-non-ha-giang.html


"Hà Giang, vùng đất của nắng, gió và đá tai mèo xám ngắt, xen lẫn những nụ cười trẻ thơ lấp lánh tạo nên một kỷ niệm khó phai về mảnh đất địa đầu Tổ quốc".
Vẫn đường quen thuộc từ Quản Bạ lên Yên Minh, ĐồngVăn, sang Mèo Vạc, nhưng cảm giác ngồi trên xe máy  là thú vị hơn cả.Cổng Trời Quản Bạ hun hút gió, con dốc Tủng Tỉnh dựng ngược từ thị trấnYên Minh sang Phố Cáo, Đồng Văn; thung lũng Sủng La đẹp như tranh vẽ,đèo Mã Pì Lèng xám ngắt một màu đá tai mèo...
Xen lẫn vào đó là những nụ cười  trẻ thơ lấp lánh của những đứa trẻ vùng cao, những đôi vai nặng trĩu mưu sinh. Tất cả tạonên một kỷ niệm khó phai về một vùng đất.
Thị trấn Tam Sơn dưới chân đèo Cổng Trời Quản Bạ
Thị trấn Tam Sơn dưới chân đèo Cổng Trời Quản Bạ
Đường từ Quản Bạ lên Yên Minh.
Đường từ Quản Bạ lên Yên Minh.

Thung lũng Sủng La
Thung lũng Sủng La
.
Đường từ Đồng Văn sang Mèo Vạc.
Đường từ Đồng Văn sang Mèo Vạc.

Những đứa trẻ ở chợ Sà Phìn.
Những đứa trẻ ở chợ Sà Phìn.

Nặng trĩu mưu sinh.
Nặng trĩu mưu sinh.

Hồn nhiên trẻ thơ.
Hồn nhiên trẻ thơ.

Nơi chợ tình Khau Vai mỗi năm họp 1 phiên vào ngày 27/3 Âm lịch.
Nơi chợ tình Khau Vai mỗi năm họp 1 phiên vào ngày 27/3 Âm lịch.

Những đôi vai bé nhỏ mưu sinh.
Những đôi vai bé nhỏ mưu sinh.




(Vĩnh Thuận sưu tầm - 14/01/2013 theo:
http://dulich.chudu24.com/tin-du-lich/kham-pha/chau-a/viet-nam/ha-giang/co-nhung-chon-than-tien-o-ha-giang.html )


Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2012

Công viên ở Hà Nội




Hà Nội kỳ nhân, kỳ sự - Kỳ 12: Công viên ở Hà Nội


Công viên đầu tiên ở Hà Nội chính là vườn Bách thảo (Jardin des plantes) được lập vào năm 1889, trên vùng đất của làng Ngọc Hà, Hữu Tiệp và Khán Xuân.

Vườn Bách thảo ban đầu chỉ là một vườn thí nghiệm, được trao cho một viên dược sĩ hải quân biệt phái về Sở Nông lâm nghiên cứu phương thức di thực các loại thảo mộc từ nước ngoài, tìm ra những giống thích hợp để trồng trên phố. Dần dà, cùng với các giống cây, các luống hoa nở quanh năm đã tạo nên kỳ hoa dị thảo. Rồi người ta bắt đầu nuôi hươu, nai, gấu, hổ và voi cùng nhiều loại chim muông nên vườn còn được gọi là Bách thú.
Chiến tranh thế giới thứ 2 xảy ra, thú không được chăm sóc, nên họ cho chuyển vào Sở thú Sài Gòn. Vườn Bách thảo tuy không lớn nhưng cảnh quan và bóng mát của nó thu hút người đến thưởng ngoạn ngày một đông, khiến cho một thời, người các tỉnh về Hà Nội là phải đi hóng mát hồ Gươm, ghé chợ Đồng Xuân và thăm vườn Bách thảo mới “đủ món”.

Vườn Bách thảo là công viên đầu tiên ở Hà Nội - Ảnh: tư liệu 
Bách thảo cũng là nơi học sinh Trường trung học bảo hộ (còn gọi là Trường Bưởi) nhà ở xa vào đây nghỉ trưa. Những năm 1960, GS Vũ Văn Chuyên thường dẫn sinh viên học dược lên Bách thảo để nhận biết các giống thảo mộc, vốn vô cùng phong phú. Từ khi Hà Nội thành nhượng địa năm 1888 đến đầu những năm 30 của thế kỷ trước, hệ thống vườn hoa và công viên Hà Nội khá hoàn chỉnh, với cây, hoa và tượng đài.
Sau này Hà Nội có thêm một công viên lớn nữa là công viên Thống Nhất. Tham gia xây dựng công viên Thống Nhất không chỉ có cán bộ và công nhân, mà còn có sinh viên, học sinh và công sức của nhân dân. Thời đó phụ nữ chủ yếu mặc quần lụa, sa tanh và quần phíp lồng chun, khi tham gia lao động, có chị em hăng hái quá đã bị sa xuống đống bùn lầy, khi kéo lên được thì quần ở lại.
Tuy bùn bám xuống tận đùi, khó nhìn thấy, nhưng các cô cũng đỏ chín mặt và cánh đàn ông liền cởi áo đưa chị em quấn. Năm 1960, công trình hoàn thành với hai mặt nước trong xanh là hồ Bảy Mẫu và hồ Ba Mẫu (phía bên kia đường Nam Bộ - nay là đường Lê Duẩn - TN). Trên bán đảo Gió có quán Gió, ngoài sân quán có giàn phong lan với khá nhiều giống là điểm hẹn của các nhóm bạn phổ thông hay đại học. Thời bao cấp, công viên Thống Nhất đúng là địa chỉ vui chơi, giải trí.
Tối thứ bảy có ca nhạc ngoài trời, ngày Quốc khánh, Tết Nguyên đán dưới hồ có lướt ván, trên bờ bắn pháo hoa, có thi hoa, chọi chim. Chủ nhật các cặp vợ chồng trẻ dẫn con đến đây dạo chơi và chụp ảnh kỷ niệm. Nhưng trong những ngày còn lại, thì buổi tối, cũng như Bách thảo, công viên Thống Nhất là địa điểm lý tưởng để bày tỏ và biểu diễn các trạng thái tình yêu. Gái làm tiền cũng trà trộn đi kiếm khách, vì thế để ngăn chặn tệ nạn, công an thường xuyên vào công viên kiểm tra.
Nhưng mỗi gốc cây là một đôi trai gái làm sao biết đôi nào yêu nhau, đôi nào bán dâm và để hoàn thành nhiệm vụ, họ thực hiện chính sách nhầm còn hơn bỏ sót. Họ tách hai người ra hai nơi, hỏi cô gái tên gì, anh kia tên gì rồi lại hỏi anh kia tên gì và cô gái tên gì, nếu khớp thì tha (không xin lỗi), còn không khớp thì lập tức bắt cô gái đưa về khu (nay là quận). Nhưng cũng có cô bị bắt oan vì vừa mới quen trên đường (thời bao cấp, các chàng trai có trò tán gái ngoài đường và gọi đó là “cưa đường”, cô nào xiêu xiêu đồng ý vào công viên coi như đã “cưa đổ”), chưa kịp biết tên thật của nhau.



Công viên Thống Nhất cũng là nơi kiếm ăn của “quân quân khu” (chuyên mặc quần áo bộ đội, tiếng lóng là quần áo “dõng”, đi dép đúc, đầu đội mũ cối hay mũ dạ), phía bắc là quân khu ngõ Hoàng An, phía nam là quân khu Vân Hồ. Quân quân khu trấn lột các đôi ngồi ở góc khuất, ngoài tiền, quân quân khu còn lột dép nhựa Tiền Phong, “đúc Tàu”. Cùng nạn “quân quân khu” còn có ăn cắp, chúng quan sát thấy đôi nào đang mải mê là bò đến lấy túi, thậm chí dắt cả xe đạp. Ban ngày bụi đời hay trẻ “dạt vòm” (bỏ nhà đi) ngủ đầy trên ghế đá. Để chỉ những kẻ lười lao động sống lang thang, dân Hà Nội mắng đó là loại "cơm đường, cháo chợ, vợ công viên".
Ngày 19.4.1980, nhân dịp kỷ niệm 110 năm ngày sinh của Lê Nin (22.4), thành phố quyết định đổi tên công viên Thống Nhất thành công viên Lê Nin. Nhưng rồi, năm 2003, lấy lại tên Thống Nhất vì tên Lê Nin đã được đặt cho vườn hoa Chi Lăng, nơi có bức tượng “ông Lê Nin ở nước Nga”. Đất nước đổi mới, Hà Nội đi đầu trong việc xây dựng nhà nghỉ và không ít đôi đã tìm đến nhà nghỉ, nên công viên không còn là thiên đường của tình yêu, nó trở nên vắng tanh, hoa cỏ xác xơ, cây cối héo hon, lòng hồ hôi thối và cả công viên như một nhà toa lét công cộng.
Lấy cớ công viên xuống cấp, một công ty đã trình thành phố dự án biến khu vực phía nam thành các khu nhà với các trò chơi nhưng đã gặp phải sự phản đối quyết liệt của báo chí, nhân dân và giới kiến trúc. Rồi trước kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội, người ta đổ một đống tiền vào đây để cải tạo với mong muốn tạo nên “một không gian sinh hoạt văn hóa, vui chơi sạch đẹp, hấp dẫn người dân trong các dịp lễ hội và kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội”. Nhưng hiện nay, đây vẫn chỉ là nơi tập thể dục của người cao tuổi, và chỗ ngủ qua đêm cho kẻ lang thang không nhà. 

Đầu những năm 70 của thế kỷ trước, lãnh đạo Hà Nội quyết định xây dựng công viên và đào hồ mới, đó là công viên Thanh Nhàn (nay là công viên Tuổi Trẻ), công viên Thủ Lệ, hồ Giảng Võ. Công viên Thủ Lệ hoàn thành vào năm 1978, còn Thanh Nhàn thì đến 2012 vẫn dang dở. Đến nay, tiếng là công viên cho thanh niên nhưng Thanh Nhàn chủ yếu là nơi hoạt động của nhà hàng, siêu thị và sân thể thao. Điểm vui chơi duy nhất có lẽ là sàn nhảy nhưng là chỗ cho kẻ có tiền...
Nguyễn Ngọc Tiến(Trích Đi dọc Hà Nội, Chibooks)
>> Hà Nội kỳ nhân, kỳ sự - Kỳ 11: Rạp chiếu bóng ở Hà Nội xưa
>> Hà Nội kỳ nhân, kỳ sự - Kỳ 10: Thực hư "Kẻ cắp chợ Đồng Xuân
>> Hà Nội kỳ nhân, kỳ sự - Kỳ 9: Món trang sức của hồ Gươm
>> Hà Nội kỳ nhân, ký sự - Kỳ 8: Thân phận hoa loa kèn
>> Hà Nội kỳ nhân, ký sự - Kỳ 7: Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng...
>> Hà Nội kỳ nhân, kỳ sự - Kỳ 6: Một chọi một lên cột đồng hồ
>> Hà Nội kỳ nhân, kỳ sự - Kỳ 5: Vỉa hè có từ bao giờ?
>> Hà Nội kỳ nhân, kỳ sự - Kỳ 4: Đào Nhật Tân có từ bao giờ ?
>> Hà Nội kỳ nhân, kỳ sự - Kỳ 3: Thụy Chương nấu rượu là đà cả đêm
>> Hà Nội kỳ nhân, kỳ sự - Kỳ 2: Răng đen, răng trắng và răng... tetracyline
>> Hà Nội kỳ nhân, kỳ sự - Ai xây tháp Rùa ?

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

CẢNH ĐẸP HOÀNG SU PHÌ


Tháng Tám đến rồi, nắng mùa thu đẹp rực rỡ, lại ngứa ngáy lên đường đi phượt.
Chớp được bài về Hoàng Su Phì, copy lại để thỉnh thoảng ngắm cho đỡ nhớ em gái H'Mông.



Thứ hai, 29/09/2008, 15:35 GMT+7


Những hình ảnh đẹp về ruộng lúa bậc thang - Hoàng Su Phì

Hoàng Su Phì - một nơi mà đến đây mọi người sẽ cảm thấy như đang lạc vào một thế giới khác, không ồn ào và khói bụi chỉ thấy bát ngát một màu xanh của rừng và những thửa ruộng bậc thang vàng rực trong mùa lúa chín. 
Photobucket - Video and Image Hosting
 Ảnh website NVHG stầm
Đến với Hoàng Su Phì, bạn sẽ được thỏa sức tận hưởng cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ,
thư giãn thoải mái trong bầu không khí trong lành với núi rừng trùng điệp và tiếng suối róc rách reo vui.
Photobucket - Video and Image Hosting
Photobucket - Video and Image Hosting
Ruộng lúa bậc thang mềm mại uốn lượn quanh núi
Photobucket - Video and Image Hosting
Trải dài mầu xanh non bao la của núi rừng Miền Tây - HG
Photobucket - Video and Image Hosting 
Những ngôi nhà tô điểm cho sự bình yên thư thái 

Photobucket - Video and Image Hosting
Photobucket - Video and Image Hosting
   Tháng 9 -10 mùa lúa chín
Photobucket - Video and Image Hosting
Từng thửa ruộng bậc thang rực cháy một mầu vàng 
Photobucket - Video and Image Hosting
  Photobucket - Video and Image Hosting
Photobucket - Video and Image Hosting 
Những ruộng bậc thang ở trên cung đường này là những bức tranh thiên nhiên tuyệt vời
Photobucket - Video and Image Hosting 
Thảm lúa

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting 

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting 
Thu về, lúa chín vàng khoác lên Hoàng Su Phì một chiếc hoàng bào lộng lẫy 
NVHG - stầm
(Vĩnh Thuận sưu tầm - 01/8/2012 - Ngọc Hà)

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012

CHÙA KUTHODAW Ở MYANMAR


Chùa Kuthodaw – 'cuốn sách' lớn nhất thế giới

26.06.2012 15:27 
http://xzone.vn/Web/77/482/81169/Chua-Kuthodaw-%E2%80%93-cuon-sach-lon-nhat-the-gioi.html

Toàn bộ cuốn kinh Tam Tạng được khắc chữ, đổ vàng ròng lên phiến đá cẩm thạch.

Nhắc đến sách, chúng ta thường nghĩ đến những trang giấy trắng in chữ đen còn thơm mùi mực, hay hiện đại hơn là e-book, những cuốn sách điện tử rất nhiều trên internet. Nhưng có lẽ ít ai biết rằng còn có một “cuốn sách” khổng lồ, độc đáo được làm từ…đá! Nó có tới 1.458 tờ giấy. Đó là chùa Kuthodaw ở Mandalay, Myanmar. 


Chùa Kuthodaw là một quần thể gồm những đền, tháp nhỏ bằng đá cẩm thạch trắng được gọi là kyauksa gu. Phía trong mỗi tháp có một tấm biển đá ghi chép lại kinh phật. Mỗi phiến đá cẩm thạch trắng cao 1,5 mét, rộng 1 mét. 


Ngôi chùa được xây dựng như một phần của hoàng cung Mandalay từ năm 1857. Vua Mindon Min, lo lắng trước sự xâm lăng của người Anh cả về lãnh thổ lẫn tôn giáo đã quyết định để lại một công trình hoàng gia để truyền bá Phật giáo: một bộ kinh Tam Tạng tiếng Pali khắc trên đá. 



Công việc ghi chép lại kinh Phật trên mặt đá hoàn toàn không đơn giản và phải mất tới ba ngày để một người thợ khắc kín hai mặt của một tấm biển. Sau khi khắc chữ lên bề mặt đá, các rãnh chữ được đổ khuôn vàng. Tuy nhiên, trải qua một thời gian dài và nhiều lần phục chế, nhiều chữ vàng đã không còn, chỉ còn lớp muội đen hay những vệt khắc đá. 



Tương truyền, dù đọc miệt mài 8 tiếng mỗi ngày, du khách cũng phải mất đến 450 ngày mới có thể đọc và hiểu toàn bộ cuốn sách. 

Quần thể Kuthodaw nhìn từ trên cao.

Lối vào chùa.



Hiền Trang (TH)

(Vĩnh Thuận sưu tầm -  30/7/2012 - Ngọc hà)