Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỷ niệm - Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỷ niệm - Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

KỶ NIỆM 34 NĂM LỄ CƯỚI MẾN THUẬN



Hôm nay 12-11-2012 hai ông bà kỷ niệm 34 năm lễ cưới bằng bữa trưa đạm bạc cùng với các ảnh ngày xưa:











(Vĩnh Thuận - Ngọc Hà - 12/11/2012 - 14g30)


Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

ĐI CHƠI BÁCH THẢO ngày 3-9

Ngày 3-9-2012, trời nắng đẹp, gió mát tiết thu, Bách Thảo ngập tràn trẻ em đi chơi. Bảo Linh hòa vào dòng các bạn cùng bố mẹ tung tăng trong công viên. Lát sau, anh Kiên được cậu Quang đưa ra chơi cầu lông, rồi Bà Mến ra cho Linh leo núi Nùng.

Ông ngoại chụp vài ảnh ghi nét nắng vàng cùng cây xanh làm nền cho các cháu thiếu nhi, chủ nhân tương lai của đất nước. Công nhận con máy Nikon 16 chấm chụp cảnh ngoài trời tốt thật, đáng bát gạo đồng tiền, mà vẫn nhỏ gọn mang đi du lịch.

Ở Bách Thảo có 1 góc đặt các tác phẩm của Liên hoan quốc tế các nhà tạo hình - họa sĩ. Các cháu Kiên Linh hay ra chơi khu vực này và gọi 1 tác phẩm là "trứng Khủng Long". Cháu Bảo Linh trèo lên Trứng Khủng Long:


Bảo Linh nằm che mắt không cho ông ngoại chụp ảnh:

Phía xa có 1 bức tượng đá trắng ("Suối nguồn") mà khi còn sống, cụ Sinh đã cùng các cụ trong CLB Thơ Ngọc Hà vịnh bức tượng này:


Một cháu gái váy hồng tung tăng chơi trong công viên:

Hai cậu cháu chơi cầu lông:


Cậu và Kiên Linh ở gần chuồng khỉ:

Bà cho Linh ăn viên phô mai bò cười

(Vĩnh Thuận - 3/9/2012 - 17h30 - Ngọc hà)


Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

CHÚC MỪNG SINH NHẬT BÁC PHÁT




Hôm nay ngày 3 tháng 8 là Sinh Nhật của Lão Giáo sư Vĩnh Phát, con cụ Vĩnh Sinh - nhà giáo có công lập trường học đầu tiên của xã Nam Phong trong những ngày đầu tiên của nước VNDCCH non trẻ năm 1945, cháu cụ đồ Thiệu Đường - người có công khôi phục và lập Gia phả của dòng họ Nguyễn Văn ở làng Nam Phú, Hà Tây cũ.

Bác Phát là người đầu tiên đi học đại học và có bằng cử nhân trong nhà mình, vì lúc đó bác Bảo đang đi làm ở Cao Bằng và bác Mệnh đã đi xa. Bác Phát là "ông nghè" đầu tiên của dòng họ Nguyễn Văn và chắc cũng là tiến sĩ đầu tiên của làng Nam Phú.

Trong lịch sử, họ Nguyễn Văn chỉ có 2 cụ cử và dăm cụ tú. Ông nội Thiệu Đường đi thi nhiều lần cũng chỉ đỗ nhị trường, nản chí cụ về làng làm ông đồ dạy trẻ và bốc thuốc cho bà con lối xóm. Sau Cách mạng tháng Tám, người đầu tiên có bằng kỹ sư là  chú Ng. Vân Tiếp (con ông Nhiếp), nay ở Sài Gòn, và có lẽ bác Phát là người thứ hai của dòng họ Nguyễn Văn có trình độ cử nhân rồi kỹ sư (ĐH Tổng hợp HN 1969 và ĐH Hàng hải VN 1976) trong thời đại Hồ Chí Minh. Đến bây giờ tính trong họ nội tộc, cũng chỉ ở nhà ta mới có 3 tiến sĩ là bác Phát với chú Hùng và cháu Minh. Nói thế để thấy tội của tôi rất to, làm cụ Sinh và cụ Hỷ buồn phiền vì đã không làm xong nghiên cứu sinh để thêm rạng danh họ Nguyễn Văn của xứ Nam Phong Hà Tây.

Bác Phát đã là Nhà giáo ưu tú năm 1998 (có bài viết trong bộ sách "Chân dung các nhà giáo ưu tú Việt Nam", NXB Thanh niên, HN 1999) và được nhà nước phong Phó Giáo sư năm 2002. Lúc đó, cụ Sinh vui lắm. Trong nhà, cụ ưng ý nhất là bác Phát (còn chán nhất, không biết cụ chọn tôi hay chú Hùng đây nhỉ, hi hi?).



Bác Phát là người rất có ý chí, có lẽ chỉ sau cụ Sinh. Năm 1980, đang học để thi NCS ở Kim Liên nhà chú Rôm cô Bình, mẹ Kim mất, bác vẫn vững lòng ôn luyện để 1 tuần sau khi mẹ từ trần, bác vẫn thi đỗ đi Ba Lan làm tiến sĩ. Năm 2005, bị bệnh nặng, Bác kiên trì tập luyện cùng chế độ ăn kiêng, đến bây giờ sau 7 năm sức khỏe bác vẫn còn hơn ối người trong nhà mình (tuy năm nay vừa phải đặt thêm 2 stend ở tim). Tôi thì chịu, nếu bị như Bác chắc "lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân" từ lâu rồi.

Bác là người phát triển toàn diện. Tiếng Tàu tiếng Tây làu làu, gần đây sung mãn về thư pháp, cho mọi người nhiều chữ chơi Tết rất đẹp. Là dân kỹ thuật và toán, mà vẽ tranh phong cảnh ngang ngửa với các họa sỹ chính thống. Ngày học cấp 3 ở Trường Chu Văn An, Bác học đều các môn, luôn chỉ dẫn chị Đạt và tôi về cách học môn văn và làm văn. Sổ liên lạc của Bác tôi còn giữ, toàn điểm 5 chi chít (ngày xưa cấp 3 cho điểm cao nhất là điểm 5). Thể thao thì khỏi nói, Bác chịu khó tập tạ, tôi chỉ học mót tập ké theo Bác mà có "phom", sau này  các em mê tít. Thêu thì thôi rồi siêu thủ, suýt nữa cụ Hỷ bắt bác đi học Trường Mỹ thuật để sau này tiếp nối bàn tay vàng "nghệ nhân thêu" của cụ.

Thôi iem chẳng kể nữa, kẻo Bác lại bẩu "thằng iem cho bác lên mây".

Đặc biệt nhất, nhà Bác là "nhà giáo toàn tòng" (mượn từ của bên theo đạo Chúa): Ông nội và Ông ngoại cháu Minh là nhà giáo (nhà giáo làng tiểu học và nhà giáo sáng lập ngành Địa sư phạm VN) - Bác và bác Đoàn, người bạn đời lãng mạn cùng dạy 1 khoa 1 trường - Cháu Minh, tiến sĩ ở Ba Lan về đã công tác ở Trường Đại học Đại Nam. Đối với dòng họ, Bác đã "cung cấp" 1 tiến sĩ thế hệ nối tiếp là cháu Ng. Nguyên Minh, nối dài truyền thống hiếu học họ ta. 


Ngày sinh của lão giáo sư, cầu chúc Bác ung dung tự tại, vui khỏe cùng anh em và con cháu, lãng mạn tình già cùng Bác gái, hưởng phúc dài lâu.






Em: Vĩnh Thuận


(Ngọc hà - 3/8/2012)

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012


HỠI THÁNG BA NGÀY TÁM ĐÁNG YÊU 
Mồng 8 tháng 3 tặng vợ yêu mến bông hồng vàng:

Ngày hôm nay 8-3-2012, xin chúc mừng 2 chị, 7 bạn nữ cùng các nàng dâu của lớp K16-toán cơ những lời chúc tốt đẹp nhất. Mong rằng phái nữ của lớp luôn luôn tươi trẻ xinh đẹp hiền thục đôn hậu ba đảm đang dâng tràn nữ tính giỏi giang việc nước việc nhà.
Và xin gửi mấy vần để cánh đàn ông lớp ta ngâm đợi cho hết ngày:
 Nhìn những vẻ ngậm ngùi trong ánh mắt,
Của đoàn người chen lấn đứng mua hoa,
Thương cánh đàn ông trong đó có cả ta
Đang xớn xác chọn mua quà “kính biếu”.
Trong phút chốc “mạnh” bỗng thành ra “yếu”
Chỉ biết phục tùng mà không hiểu tại sao
Chẳng phân biệt sang hèn sướng khổ thấp cao,
Đều hỉ hả lao vào cơn vấn nạn.
Như những con suối khô oằn mình trong mùa cạn,
Chưa hết tháng 10 nhoằng cái tới tháng 3,
Nỗi khổ này thượng đế mới sinh ra
Chắc để thử chúng ta, ôi phái mạnh!!!
                       ***
Ta sống mãi trong niềm kiêu hãnh,
Của ngàn năm lịch sử đứng sau lưng,
Nơi phái mạnh ta thủa ấy chưa từng:
Dọn dẹp, thổi cơm, quét nhà, đong gạo.
Nào đâu sáng thanh bình bên tờ báo,
Nhâm nhi trà ta dạo chút tin nhanh.
Đâu những đêm gió mát trăng lành,
Ta tiên tửu để dành cho họ dọn.
Đâu những trận cầu khuya ta thức trọn,
Tụ tập anh em ta cổ vũ hét hò,
Đâu những hôm ta oai vệ ra trò,
Chỉ đạo chống tay hô quét này dọn nọ,
Để đến giờ đây một mình ta lọ mọ,
Than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu…?!?
                       ***                       
Mong ngày xưa trở lại chắc còn lâu,
Và mãi mãi chẳng thể nào thay đổi,
Khi phái yếu họ đã thành một khối
Cũng lập ra hiệp hội, cũng liên đoàn,
Họ lập ra ngày kỉ niệm liên hoàn
Hòng bắt những anh hùng phải lao tâm khổ tứ.
Họ quên hết rằng phái ta trong quá khứ
Họ luôn phải yêu chiều thách kẹo dám ra oai

Hỡi Adam ngài có biết chăng ngài?
Khi quân tử bị chân dài khuất phục,
Khi dọn dẹp phải cười như hạnh phúc,
Khi vinh quang là lục cục chảo niêu,
Hỡi tháng 3 ngày 8 đáng yêu…
 

Riêng tôi, với tính tư lợi vốn có, cứ đến ngày 8 tháng 3 sáng ra vừa quét nhà vừa lẩm bẩm:

Đến ngày mồng tám tháng ba
Thì tôi lại ước em là… đàn ông.

Vợ tôi vốn tính đôn hậu, bèn nhỏ nhẻ nhắc:
Nếu trên đời không có… chị em
Mấy tỉ đàn ông… nhậu say mèm!
Tóc râu rậm rịt không thèm… cạo.
Dung nhan tàn tạ chẳng buồn xem!
Nếu trên đời không có… chị em
Mấy tỉ ông anh phải nhịn… thèm!
Những lời có cánh làm sao… hót?
Thèm đến não lòng tiếng gọi… em!

Xin gửi những bông hồng tới các chị em của lớp ta, cộng cả các chị/em dâu:
 (thuannv sưu tầm)
Đệ trình bởi thuannv lúc T5, 03/08/2012 - 08:43.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

HỊCH GỬI ĐÀN ÔNG NGÀY 8/3 (thuannv)

Kông tử xứ Kông-gô Kuốc Kô-bê đương iu, dạo này hay nhầm nhọt trồng trọt. Ngày mai là 8-3, sợ bạn Quốc quên mua hoa nên mình nhờ anh bạn bên xứ Mát-xơ-cơ-va gửi cho bài hịch sau. Xin đăng lên trang nhà Ka-mười-sáu  trăng-náu để cả nhà cùng coi: …Có người suốt đời không tặng hoa cho vợ, nhưng uống dăm vại bia có giá bằng chục bông hoa mà không thấy nghẹn.  

VIẾT CHO NGÀY 8/3: “HỊCH” GỬI ĐÀN ÔNG

Thường nghe: ở xứ Bắc khi xưa có ông vua chi ra nghìn vàng chỉ vì nụ cười của người đẹp.
Ở xứ Tây có anh chàng thuê cả phi đội bay trên bầu trời nhà cô gái mà anh ta thầm yêu trộm nhớ với đội hình xếp thành chữ Love; xứ ta lại có kẻ vơ vét của công đem cống cho gái bao mặc dù biết vành móng ngựa đang chờ phía trước. Từ xưa đến nay, đàn ông chúng ta phải chi "tình phí" giá cao đời nào chẳng thấy có?
Lại nghe: Có anh ca sĩ lợi dụng fan hâm mộ để lừa cả tình lẫn tiền của người ta; có kẻ rượu chè, cờ bạc đến nỗi bỏ bê vợ con nheo nhóc, nhà cửa tan hoang như điếm canh đê; và cũng không ít người quá ham mê công việc đến nỗi sao nhãng việc nhà, quên trách nhiệm quan tâm vợ con. Chuyện phụ nữ bị "phụ" đến nay đâu phải không còn?
Chúng ta, đến bữa được ăn, nửa đêm ôm gối 37 độ, được chăm chút từ tóc đến chân, vậy mà vẫn có người tự cho mình là thiệt thòi này nọ, so bì vợ với người ta ngoài đường. Anh em có biết phụ nữ ngoài đường khi về nhà thì cũng tất tả như vợ mình chứ đâu còn gọn gàng, nhẹ nhàng thong dong như khi họ đi ngoài phố?
Lũ chúng ta, không có áo thì vợ mua áo; không có tiền thì vợ cho... tiền lẻ tiêu vặt; lúc say xỉn thì vợ dìu vào phòng thay quần áo, cạo gió và khuyến mãi một ít... cằn nhằn; nhà có việc thì vợ chia sẻ; lúc nhàn hạ thì cùng nhau nô đùa... So với Thiên Đàng nào có khác gì?   
 
Thế nhưng có người suốt đời không tặng hoa cho vợ, nhưng uống dăm vại bia có giá bằng chục bông hoa mà không thấy nghẹn; nhìn thấy vợ đẹp không khen, chỉ khen diễn viên Hàn mà không biết ngượng; buổi chiều cả hai cùng đi làm về, vợ ngập đầu việc bếp núc chồng ngồi khểnh rung đùi xem ti vi mà không thấy thẹn. Hãy thử nghĩ xem nếu bất chợt vợ ta biến mất thì bia có thay được cơm dẻo canh ngọt, diễn viên Hàn có ôm ta mỗi tối, ti vi có khoác tay ta đi dạo phố được chăng?
Nay, xin bảo thật anh em: nên lấy việc "Vợ giận bỏ về ngoại" làm nguy; lấy câu "Kính vợ đắc thọ" làm sợ; thường xuyên giúp vợ việc nhà và đừng tiếc lời khen. Lúc bấy giờ anh em ta có muốn vui chơi, bia bọt một tí phỏng có được chăng?
Cho nên tôi xin viết bài này để anh em rõ bụng tôi... đang đói. Mà hễ bụng đói thì anh em mình lại nghĩ đến vợ!
 
(thuannv sưu tầm - 07/3/2012)